Nhập Cuộc
(Mến gửi những người bạn trẻ
trên đường nhập cuộc đấu tranh
vì tự do dân chủ Việt Nam
vì tình dân tộc cưu mang trong đời)
Tuyết mặc tuyết, em phải đi
chờ cho hết tuyết sợ khi trễ tàu
đồng đội đang hẹn gặp nhau
để cùng nhập cuộc khởi đầu mùa xanh
Bước đi vào cuộc đấu tranh
là không chọn sự an lành bản thân
chỉ cần vững bước đôi chân
để đi và đến thực hành ước mơ
Mơ dân chủ, mơ tự do
mơ đồng bào sống ấm no thanh bình
mơ yêu thương trọn nghĩa tình
mơ dân tộc thoát điêu linh thảm buồn
Việt Nam tổ quốc trong hồn
ra đi vì nước cho lòng được vui
từ trong sương tuyết ngậm ngùi
nên nhìn phía trước chân trời bình minh
Có nắng đẹp, có hoa xinh
có tình Dân Tộc, có hình bóng anh
nước mắt cũng đẹp long lanh
như những giọt tuyết trên cành đang rơi
Cao Nguyên
@
Come Together
(To my young friends
who have joined in the struggle
for freedom and democracy of Vietnam
for the love of the people that we nurture in life)
Despite the thick snow, you must go
It may be late if you wait until it thaws
Your team-mates are at the meeting place
To join into starting a new season
Once you have joined into the struggle
You have chosen not the safety of yourselves
Only a need to keep up the steady steps
to go and arrive at the destination of your dream
The dream of democracy and freedom
The dream of a peaceful happy life for the people
The dream of unchanged love and gratitude
The dream of being free from devastation
Vietnam fatherland is always in our hearts
Going fighting for her is the joy of everybody
When in the cold,gloomy fog and snow
You’ll see the light of sunrise if looking straight ahead
You’ll see the beautiful sunlight and flowers
You’ll feel the love of the people and my image
Even the teardrops are beautiful and sparkling
Like the snowdrops falling from the trees !
NHT
---
Con lớn lên giữa hai bờ ký ức,
Một bên là tự do, một bên nước mắt cha ông.
Nghe chuyện vượt biển mà lòng con thao thức,
Biết mình mang khoản nợ không tên của tổ tông.
Tuyết hay gió chẳng ngăn đường con bước,
Vì con đi nối tiếp dấu chân người.
Ngọn đuốc cũ trao tay thời lưu lạc,
Con giữ hoài , như giữ chính quê hương trong đời.
Con nhập cuộc không chỉ vì mơ ước,
Mà vì biết tự do chẳng phải từ trời rơi xuống.
Người đi trước đã mang theo đau thương khổ cực,
Thì thế hệ con xin gánh lấy đoạn đường chưa xong.
Cờ Vàng ấy ,con nhìn bằng biết ơn sâu thẳm,
Là máu, là lệ, là tiếng gọi nhân sinh.
Dẫu đang ở nơi xứ người nắng ấm,
Trong trái tim này vẫn có bóng quê mình.
Con xin hứa: khi Tổ Quốc cần tiếng nói,
Người trẻ chúng con sẽ không đứng ngoài.
Vì cha ông đã cho con ngày nắng mới,
Thì con xin trả lại ,một Việt Nam tương lai.
Destiny Nguyễn

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét